Bánh Trung thu Panna Cotta: Sáng tạo về với nguyên bản

.

 

Chào Linh, bạn có thể chia sẻ nhiều hơn về Panna Cotta và con đường đến với bếp bánh của mình không?

Bắt đầu từ năm 2014, mình bắt tay vào làm bánh như một tờ giấy trắng trơn. Theo đánh giá của cá nhân mình, trong tất cả các nghề thì nghề làm bánh phải có niềm đam mê mới trụ lại được. Lúc ấy, mình đang học trường FPT ngành Marketing, không hề suy nghĩ gì đến việc làm bánh và theo đuổi nó. Bắt đầu bập bẹ làm ở nhà, xong đăng lên mạng để bán, chứ không có cửa hàng gì cả.

Panna cotta là loại bánh đầu tiên, vì nó chưa cần lò nướng nên mình cũng đặt tên cửa hàng là Panna Cotta. Khách nhắn tin khen, rồi có thêm một nhân viên, hai nhân viên, sau đó lại mở rộng ra làm cả su kem, bông lan trứng muối…

Cho đến giờ, mình đã lập gia đình, đã có một bé. Cửa hàng hiện tại mới được mở rộng ở Thành Công, có không gian cho những khách có nhu cầu ngồi lại ăn bánh, trò chuyện. Trước đây chủ yếu mình làm bánh và bán online. Vì thế, khách hàng biết tới mình không phải từ sản phẩm bánh Trung thu, mà đó chỉ là loại bánh mang tính thời vụ từ tháng 6 âm đến hết tháng 8 âm hàng năm.

Vậy những chiếc bánh Trung thu liên quan thế nào với cái tên Panna Cotta?

Năm 2016, mình quyết định lấn sân sang bán bánh Trung thu, làm vỏ bánh kiểu hiện đại, vỏ bánh mỏng theo khuôn mẫu bánh Trung thu khách sạn. Nhưng làm nhiều thì mình cảm thấy, nếu chỉ lặp lại bánh Trung thu truyền thống sẽ không có sựkhác biệt, vì vậy bánh truyền thống gần như bị lãng quên giữa rất nhiều các loại bánh thơm ngon, bảo đảm sức khỏe như hiện nay. Trong khi đó, mọi người muốn ăn bánh truyền thống vẫn hay tìm đến hiệu bánh Bảo Phương, hoặc các làng nghề. Bảo Phương thì đã khẳng định được tên tuổi nhưng với một vài cơ sở làng nghề, yếu tố vệ sinh an toàn thực phẩm không được đảm bảo, bánh ăn lại có vị ngọt gắt, không biết làm từ đường gì, nhưng ăn không có cảm giác ngon.

Bánh truyền thống ngày càng bị đẩy đi xa hơn, trong khi các kiểu bánh Trung thu hiện đại ngày càng được ưa chuộng, nhờ mẫu mã đẹp. Mình muốn khách hàng được ăn một cái bánh mang hương vị truyền thống. Cửa hàng mình sẽ đóng bánh bằng khuôn gỗ, họa tiết trên bánh sẽ rất nét và khó bị mờ. Đóng bằng khuôn nhựa thì không bao giờ được ra hoa văn nổi như thế này vì độ sâu của những hoa văn khắc trên bánh. Bánh làm bằng khuôn gỗ phải tay đàn ông mới đập được, bánh ra mới đều, tay phụ nữ làm rất dễ mỏi. Mình cố gắng làm các công đoạn sao cho giống thật nhất, để khách hàng ngay khi nhận bánh đã thấy có cảm giác của truyền thống.

Bánh trung thu nhà Panna Cotta có điểm gì khác biệt so với những chiếc bánh Trung thu handmade đang ngày càng bão hòa trên thị trường?

Mình thấy mọi người có ấn tượng hằn sâu trong tâm trí là bánh Trung thu rất ngọt, át luôn cả vị của các loại nhân như đậu xanh, hạt sen... Nhân thập cẩm cũng ngọt quá mức. Mình đang cố gắng để bánh Trung thu Panna Cotta không quá ngọt, hài hòa hơn. Khách ăn bánh quen của Panna Cotta đều thích vị ngọt thanh, vừa phải, khoảng 6 hoặc 7/10 khi so với bánh bình thường, nhưng nó vẫn ngon.

Mọi người luôn luôn có xu hướng trở lại với hương vị nguyên bản. Mỗi năm đều có những trào lưu mới, nhân tiramisu, bánh thực dưỡng hạt, nhân trứng chảy… nhưng dù như thế nào, bánh vị truyền thống vẫn có chỗ đứng, vì những vị bánh mới chỉ đáp ứng được nhu cầu của một bộ phận khách hàng.

Bánh Panna Cotta có một đặc điểm là được cho thêm một ít bột nổi vào, khiến cho vỏ bánh dày hơn, phồng hơn, xốp hơn trong khi vẫn tuân thủ công thức của bánh hiện đại: một phần vỏ, hai phần nhân. Một số nơi làm bánh truyền thống vẫn làm vỏ hơi dày. Mình cũng muốn cân đối tất cả những yếu tố này, sao cho nó thật vị truyền thống nhất có thế. Khi mình làm ra chiếc bánh, mình cảm thấy rất ưng ý, thì mình sẽ giới thiệu đến khách hàng.

Bánh trung thu Panna Cotta

Nhân của Panna Cotta có 6 loại: Mè đen trứng muối, đậu xanh trứng muối, nhân thập cẩm (mứt bí, lạp xưởng, hạt dưa, hạt bí, mỡ đường, lá chanh, vừng…), nhân chay thì có đậu xanh, khoai môn, trà xanh, sữa dừa.

Nhân sữa dừa là vị sáng giá nhất năm nay của Panna Cotta vì ấn tượng đầu tiên của mọi người khi nhắc đến sữa dừa là nó rất ngọt. Rất nhiều người đặt bánh đều hỏi về độ ngọt của nó: Chị rất sợ ngọt, nên chị không chọn nhân đấy… Nhưng sau khi ăn bánh của mình, họ lại rất mê vì nó không quá ngọt. Bánh sữa dừa có rất nhiều sợi dừa tươi nên cảm giác rất thật và ngon.

Khi ăn bánh làm từ nhân công nghiệp, mọi người sẽ thấy bánh rất mịn, theo đúng kiểu mịn lì luôn là do trộn nguyên liệu với bột dẻo, ví dụ bánh nhân đậu xanh, thực chất thành phần đậu xanh rất ít, còn lại là hương vị và các loại bột tạo độ dẻo.

Nhân bánh mình hoàn toàn tự sên và có đi học thêm ở những làng nghề truyền thống. Những nguyên liệu mình không làm được, thì mình chọn từ những nguồn uy tín. Mình có quen với một bác làm nguyên liệu cho Bảo Phương đã hơn 30 năm. Bác hướng dẫn và chỉ cho mình rất nhiều. Mình học từ thầy chuẩn chứ không cóp nhặt qua mạng. Mình nhập những nguyên liệu tươi ngon và cũng chuẩn nhất. Mỡ đường cũng do bác tự muối, không phải ai cũng có thể muối được mỡ đường chuẩn, bản thân mình cũng chưa làm được điều đó. Mình đặt sự tin tưởng hoàn toàn vào bác, bởi bác đã tạo dựng được uy tín trong việc chọn nguồn nguyên liệu cho bánh Trung thu truyền thống.

Bánh Trung thu handmade bây giờ quá phổ biến, nhưng chỉ cần ăn cũng sẽ thấy sự khác biệt. Bánh được làm từ nhân công nghiệp, ăn không rõ vị đậu xanh.

Ấn tượng chung của thực khách về bánh Trung thu Panna Cotta?

Đầu tiên là thương hiệu Panna Cotta, chỉn chu từ đầu đến cuối. Bánh của Panna Cotta chưa thể sánh ngang với dòng bánh khách sạn vì phân khúc khách hàng mình hướng đến là trung cấp, giá ở mức vừa phải, phù hợp với người dân Việt Nam. Nhưng hình thức vẫn phải đẹp, đủ lịch sự để đem biếu, tặng và cảm thấy trân trọng khi cầm nó lên.

Thứ hai khi mở bánh ra, họ sẽ cảm nhận được đây thực sự là bánh handmade chứ không phải bánh công nghiệp vì không có chất bảo quản, do bàn tay người thợ chăm chút từng tiểu tiết của chiếc bánh. Họa tiết trên bánh được làm hoàn toàn bằng khuôn gỗ.  Khách hàng thích ăn ngọt sẽ không ưng bánh của Panna Cotta đâu.

Nhân của bánh rất thật vị, đậu xanh ra đậu xanh, khoai môn ra khoai môn bởi được làm hoàn toàn bằng nguyên liệu thật chứ không phải do chất tạo mùi. Nguyên liệu đều được lựa chọn cẩn thận từ những nguồn mình có thể kiểm soát được. Bột bánh mình cũng thường mua ở những nguồn nguyên liệu cung cấp cho khách sạn.

Khi đến mua bánh ở cửa hàng của Panna Cotta, mọi người sẽ được nhìn thấy bếp bánh trực tiếp vì bọn mình không giấu giếm quá trình làm. Mình tự tin là mình làm sạch và quy trình đúng đâu có gì phải lo sợ. Gần đây thì mới sửa lại có thêm không gian cho khách ngồi ăn chứ trước đây, mọi người vào thẳng bếp mua luôn.

Hộp của Panna Cotta năm nay cũng được khen là đẹp. Đây là hộp do chính tay mình  cùng bạn thiết kế để điều chỉnh sao cho đúng với concept bánh Trung thu của Panna Cotta. Họa tiết này có sẵn rồi, ban đầu nó màu xanh, nhưng mình muốn mùa bánh năm nay hướng đến màu đỏ. Chiếc hộp này không thể sánh với những chiếc hộp của các hãng vì được làm từ chất liệu carton lạnh, nhưng hoạ tiết thể hiện đúng chất Trung thu và mang hơi thở Việt Nam.

Bánh Trung thu nhìn giống bánh truyền thống nên không bị lẫn với nhiều loại bánh hiện đại khác. Nhân cũng ngon và thật vị. Đó là điều mình cảm thấy tự hào. Vì là bánh handmade hoàn toàn, không chất bảo quản nên chỉ để được từ 7-10 ngày. Trong mỗi bánh đều có gói hút ẩm nên sẽ không bị ảnh hưởng lắm bởi thời tiết.

Hộp bánh trung thu tự thiết kế của Panna Cotta

Trong việc làm bánh, bạn quan trọng nhất khâu nào?

Nói chung đối với tất cả các loại bánh, mình không coi thường bất cứ khâu nào, kể cả khâu vệ sinh. Sẽ có hai người ở đây, một ca sáng, một ca chiều, chuyên đảm nhận việc vệ sinh. Khi đang tập trung làm bánh mà phải kiêm thêm cả việc rửa đống bát đĩa ngổn ngang sẽ rất dễ nản. Người làm bánh chỉ làm bánh, người trực điện thoại, ghi nhận đơn hàng chỉ cần chuyên đúng nhiệm vụ đó…

Mình không bỏ qua bất cứ khâu nào: Từ việc chọn nguyên liệu, nhào bột, sên nhân, vệ sinh dụng cụ… Đến khi bánh ra khỏi cửa hàng, mình vẫn thấp thỏm lo âu. Từ nhân viên làm bánh đến giao hàng đều có sự hồi hộp như lần đầu, mỗi lần bánh đi, khách phải khen mới thở phào. Nếu khách chê, thì cả cửa hàng bao trùm không khí nặng nề, ai cũng sôi sục lên tìm nguyên nhân tại sao, không lí gì mà bị như vậy vì mọi khâu đều đúng quy trình và làm cẩn thận.

Phản hồi không tốt từ khách nào khiến Linh nhớ nhất ?

Hồi đầu làm bánh cũng có những khách chê. Năm ngoái mọi người cũng nói bánh Trung thu hơi nhỏ, giống bánh Trung Quốc, chứ không nghĩ là handmade. Nhưng đợt khiến mình stress nhất là khi vừa sinh em bé, vừa phải hoàn thành công việc của mình vừa phải lo cho tiệm bánh. Lúc ấy liên tục nhận được phản hồi của khách là tại sao bánh bông lan, bánh gato lại khô như thế. Mình đã tìm đủ mọi nguyên nhân nhưng vẫn không hiểu vì sao. Mình thực sự đã xách vali vào miền Nam để tìm câu trả lời, tham gia lớp một thầy rất nổi tiếng về làm bánh. Thầy không chỉ cho mình sai ở đâu, chỉ dạy cho mình công thức của thầy. Qua những buổi học như vậy, hiểu về các khâu làm bánh một cách kĩ càng hơn và nhuần nhuyễn hơn, tự mình mới tìm ra nguyên nhân là do khâu đánh lòng trắng trứng khi làm cốt gato. Nếu lòng trắng chỉ quá đi khoảng 1 phút hoặc 30 giây là kết cấu bánh sẽ thay đổi ngay. Lúc tìm ra nguyên nhân, cảm giác như mình chinh phục được một nấc thang mới của nghề làm bánh.

Bánh gato hay bánh bông lan đều là bánh tươi, nên chỉ làm trong ngày hoặc trước giờ khách đặt 4-6 tiếng. Đến cuối ngày, bánh nào còn cũng phải đem bỏ đi. Có những hôm tiếc quá, mình và cả gia đình cứ ngồi cùng nhau ăn hoặc chia cho hàng xóm. Khách thì sẵn sàng đợi mình thêm thời gian để có được bánh mới làm.

Hình thức và chất lượng, bạn đánh giá thứ tự ưu tiên như thế nào?

Mình là người khó tính và cầu tiến, cả hai thứ đều quan trọng như nhau. Một chiếc bánh ngon, hôm nay chinh phục một hai người, nhưng ngày mai phải 5, 6 người. Có chiếc bánh hôm nay ngon, nhưng ngày mai lại bị khách chê. Mình phải có sự tiến bộ. Mình hay chụp ảnh bánh sau khi làm. Khoảng 2, 3  tháng hoặc nửa năm mình nhìn lại và so sánh đã cho thấy sự khác biệt rất nhiều. Cũng có những khách tinh ý, theo mình trong một thời gian dài đã nhận ra sự khác biệt và khen ngợi sự tiến bộ về mặt hình thức. Còn nguyên liệu, mình luôn đảm bảo là ngon và sạch nhất có thể. Một chiếc bánh ngon hay không 70% là do nguyên liệu. Trước tiên là do nguyên liệu ngon, sau đó mới nói đến kĩ thuật, tay nghề người làm bánh nữa.

Mỗi lần ra một dòng bánh mới, khách hàng của Panna Cotta đều không e dè lắm, bởi mình đã tạo dựng được thương hiệu về mặt chất lượng. Dù có dở đến mấy cũng là do chưa điều chỉnh đúng khẩu vị chứ không phải vì chất lượng kém. Hoặc mọi người cũng suy nghĩ, chắc chắn về hình thức cũng sẽ OK rồi, đem biếu, đem tặng cũng không vấn đề gì.

Từ trước đến nay, mình chưa bao giờ tự đánh giá thấp sản phẩm mình làm ra, bao giờ mình cũng định giá nó rất phù hợp, thậm chí hơi cao hơn một chút nhưng không cao vọt lên bằng với bánh khách sạn và các thương hiệu trên thị trường. Nguyên liệu mình ngon, công thức ngon, cách làm cầu kỳ, đầu tư chất xám, cất công tìm nguyên liệu sạch an toàn, tại sao mình lại phải bán bằng giá với người khác. Khách hàng của mình không ai phàn nàn về giá cả, muốn ăn ngon phải bỏ số tiền xứng đáng, chứ không ham rẻ. Mình cũng không muốn tự nâng giá lên quá cao vì những chiếc bánh Trung thu cao cấp ngoài chất lượng bánh, nhiều khi giá lại nằm ở thương hiệu và tiền hộp.

Khách hàng nhà mình chỉ thường phàn nàn vì phí ship. Do đặc thù bánh là sản phẩm không thể để quá lâu, làm xong cần giao cho khách luôn, không thể gom đơn như các mặt hàng khác.

Cô chủ của Panna Cotta trong căn bếp của mình

Làm cách nào để bạn truyền tải những tinh thần chung của Panna Cotta cho nhân viên?

Hỏng thì làm lại. Mình không phải là người quá khắt khe với nhân viên. Nhưng ai đến làm cùng mình đều cảm nhận được cái tâm của người làm bánh, xuýt xoa đối với từng chiếc bánh được bán ra. Mọi người làm bánh ở Panna Cotta hầu như đều là một tờ giấy trắng nên quy trình, nguyên tắc, chất lượng mình đặt ra đều được tuân thủ một cách nghiêm ngặt. Người vào trước rỉ tai nhau: Chị Linh là người khó tính lắm, bánh làm như thế này chị ấy không bán đâu. Dần dần mọi người sẽ hình thành nếp nghĩ: làm ra chiếc bánh hoàn hảo không phải vì sợ chủ phạt mà vì khách sẽ không đồng ý nhận một chiếc bánh kém chất lượng. Không ai có thể ăn cái bánh như vậy.

Mình rất thích sơn móng tay nhưng không dám vì sẽ phải làm bánh, mọi người cũng bị cấm không được sơn, trừ dịp nghỉ lễ Tết (cười). Nếu ai làm ẩu sẽ bị những người trong bếp phê bình, hoặc sẽ nhận được phản hồi không tốt từ khách. Trong trường hợp như vậy sẽ có những mức phạt.

Mình vẫn nhớ những lần làm bánh về Marcron- một loại bánh khó bậc nhất của Pháp. Mình đã từng phải bỏ đi tới hàng chục cân hạnh nhân. Đó là loại bánh mà mình dồn nhiều tâm sức, hi vọng và bây giờ nó cũng đã được kha khá người đón nhận.

Tại sao bạn học Marketing nhưng lại lựa chọn con đường làm bánh?

Vì mình thích quá thôi. May mắn là có nhiều khách hàng ủng hộ. Nếu như thực sự bước vào bếp bánh bạn mới hiểu vất vả đến nhường nào. Thậm chí, một ngày nhân viên của mình chỉ ăn một bữa trưa tử tế rồi lại phải nháo nhào vào làm cho khách đến tận 12 giờ đếm để kịp trả vào sáng hôm sau. Có những bạn làm không được bánh, phải vứt đi, làm lại nhưng vẫn không được đã khóc vì khó quá.

Tiệm bánh Panna Cotta hầu như chỉ toàn những bạn không học chuyên sâu một khóa học làm bánh nào. Mình cũng vậy, đến với bánh hoàn toàn là một tờ giấy trắng, đơn giản vì niềm yêu thích nấu nướng và làm bánh. Chỉ cần có niềm đam mê và sự kiên nhẫn sẽ làm được bánh ngon.

Khi bắt đầu làm bánh, mình chỉ nghĩ làm cho vui, kiếm thêm thu nhập chứ không bao giờ lường trước được mình sẽ theo đuổi nó một cách nghiêm túc. Sáng đi học, chiều, tối về làm bánh, mai lại ship cho khách trên đường đi học. Mình chỉ định làm tạm vài tháng để chờ bằng tốt nghiệp rồi đi xin việc, xong dần dần bị cuốn vào lúc nào không hay. Một phần lớn là nhờ khách hàng phản hồi tốt, ủng hộ động viên. Nguồn khách hàng chủ yếu của mình là người cũ giới thiệu người mới.

Một chiếc bánh của mình, như bánh sinh nhật hoặc bánh ship đến các văn phòng, công sở, rất nhiều người ăn. Rồi họ lại quay lại, ăn quen thì họ trở thành khách hàng trung thành.

Bếp làm bánh nhà Panna Cotta

Thái độ của mọi người xung quanh đối với lựa chọn của bạn?

Trước đây, mình may mắn là khi làm xong bài tốt nghiệp cũng có thời gian rảnh rang, chú ruột giới thiệu làm phụ bếp bánhcho bếp trưởng khách sạn Deawoo ở Hà Nội. Lúc ấy mình thích quá nên đi học luôn.

Có được một tháng học hỏi tại Deawoo giúp mình nhận ra được rất nhiều điều. Đồ dùng trong nhà bếp khách sạn rất quy củ, cách mọi người xử lý những mẻ bánh lớn, cách mọi người vệ sinh dụng cụ...

Nhà mình không có ai theo nghề làm bánh. Bố mình thì nghĩ việc làm bánh này chỉ là chơi đùa. Những chiếc bánh đầu tiên bán được đem đi khoe, bố mẹ mình đều cười nhưng đó là cười kiểu trêu đùa nhiều hơn. Nhưng bố mình cũng đã thay đổi vì những sản phẩm mình làm ra được nhiều người đón nhận. Đã có những ngày mình làm sô cô la với bạn, đông quá phải đóng cửa, khách đập cửa đòi mua vì ngon quá. Bố mình cũng ngồi gập hộp bánh Trung thu, hỗ trợ làm điện nước cho cửa hàng Panna Cotta.

Từ năm 2015, mình đã lập gia đình. Năm 2016, mình sinh em bé. Rất may là mẹ mình đã trông giúp em bé, nên có thể tập trung sức lực để trông nom cửa hàng. Vì nhà ở ngay dưới cửa hàng (trong khu tập thể) nên thỉnh thoảng nhớ con, mình lại chạy xuống một chút, rồi chạy lên ngay. Mình sẽ ở nhà đến khoảng 10h sáng mới lên cửa hàng, giám sát và tự tay làm những khâu quan trọng nhất.

Bản thân và gia đình có vai trò như thế nào đối với con đường làm bánh hiện giờ đang đi?

70% là của mình và gia đình, 30% còn lại là của các nhân viên. Những nhân viên thực ra đã hỗ trợ mình rất nhiều, nếu không sẽ không được như ngày hôm nay đâu. Tuy nhiên, nhân viên có thể tuyển lứa mới và mất một vài khoảng thời gian thích nghi nhưng không phải yếu tố bất di bất dịch.

Mình không tự đánh giá cao bản thân nhưng thực sự là nếu không có nỗ lực của chính mình thì không thể có được chỗ đứng như ngày hôm nay. Có những hôm vắng khách, mình giở quyển sổ nhật kí bán hàng ra, có những ngày có đúng một đơn, có những ngày 3 đơn, có những ngày không có đơn nào, nhưng vẫn cứ kiên trì. Sau đó dần dần có những ngày 30 đơn và hơn thế. Mình đã rất cố gắng cho niềm đam mê của bản thân.

Sự hỗ trợ của bố mẹ mình cũng rất quan trọng. Là chỗ dựa tinh thần cho mình, giúp mình trông em bé, chồng mình cũng động viên rất nhiều. Những lúc khó khăn, mình cũng không biết tâm sự với ai, chỉ có thể chia sẻ cùng gia đình. Dù sao, giữa mình và nhân viên cũng có những khoảng cách nhất định, không thể nào như gia đình mình.

Đối với mình, đánh giá của mọi người rất quan trọng. Mình sẽ tiếp thu tất cả những ý kiến của khách, không chỉ mong những lời khen đâu. Những lời khách chê cũng rất quan trọng. Một người chê có thể do khẩu vị, nhưng nhiều người chê thì mình phải xem lại cách mình làm. Mình muốn nghe ý kiến chê của khách hàng đến mức độ ra quy định với các bạn nhân viên trực điện thoại phải thông báo lại tất cả phản hồi của khách hàng, kể cả những lời phàn nàn rất nhỏ. Những ý kiến góp ý từ gia đình, bạn bè, mình cũng đều rất tiếp thu, rồi chắt lọc chứ không “đẽo cày giữa đường”. Nhưng quan trọng nhất là mình nghe và vẫn tin tưởng vào những giá trị mình theo đuổi.

Bên ngoài tủ bánh làm nên thương hiệu của Panna Cotta

Đối với mỗi bước đi trong nghề, khi nhìn lại Linh có cảm giác gì?

Thực sự hồi đầu mới làm bánh, bạn bè rất hay giới thiệu là có bạn này, chị này làm bánh nổi tiếng ngon lắm. Lúc ấy chỉ ước mơ một ngày được như họ. Cho đến bây giờ có được chỗ đứng riêng rồi, thì cảm thấy tự hào. Lúc nào mình cũng tâm niệm, nhìn lên để mình tiếp tục cố gắng, nhưng cũng nhìn xuống để thêm phần tự tin cho bản thân rằng mình đang làm đúng và làm tốt. Mình thích những người ở vị trí cao hơn mình. Có những khi mình đăng kí lớp học của các thầy giỏi hơn, chỉ để xem cách thầy làm việc chứ không dừng lại ở những công thức độc đáo. Có những công thức mình cũng không áp dụng được. Thầy nhào bột như thế nào, rót đường, rượu ra sao?

Định hướng phát triển của Panna Cotta?

Mình vẫn ấp ủ mở thêm những cửa hàng ở các khu vực khác, vì chỉ ở Thành Công không thể đáp ứng được nhu cầu của những khách hàng ở xa Linh Đàm, Hà Đông…

Bạn có lời khuyên gì cho những bạn trẻ đang theo đuổi nghề làm bánh không?

Đừng bao giờ từ bỏ đam mê, hãy cố gắng và dấn thân đến cùng với lựa chọn của mình. Đã lựa chọn rồi thì cứ đi và làm việc bằng niềm yêu thích, chắc chắn sẽ thành công.

Làm bánh là nghề nghiệp đòi hỏi có sự tâm huyết, phải nghĩ đến khách hàng đầu tiên. Hãy đưa cho khách hàng chiếc bánh mà chính mình và con mình có thể ăn và tấm tắc với nó.

Cảm ơn Linh về cuộc trò chuyện cởi mở và đầy tâm huyết. Chúc Linh và Panna Cotta ngày càng khẳng định được thương hiệu trong thị trường bánh Việt Nam!

 


Thanh Lam

Nguồn: songmoi.vn